Connection
09-21-2009, 09:24 PM
Trong những nhân vật nữ của Kim Dung ít ai nhắc tới Tŕnh Linh Tố, có thể v́ bản thân tác phẩm không được liệt vào những tác phẩm hay nhất trong 14 bộ truyện của ông. Phi Hồ Ngoại Truyện là một bộ truyện ngắn, không quá nhiều nhân vật và kịch tính như Tiếu Ngạo Giang Hồ, Thiên Long Bát Bộ, Anh Hùng Xạ Điêu hay Thần Điêu Đại Hiệp,..hoặc có thể v́ bản thân nhân vật không phải là một cô nương sắc nước hương trời như Tiểu Long Nữ, Vương Ngữ Yên, hay xuất thân quyền thế như Hoàng Dung, Nhậm Doanh Doanh, Triệu Mẫn. Trong khi những nhân vật nữ khác được Kim Dung ưu ái cho dung nhan diễm lệ, oai phong lẫm lẫm th́ Tŕnh Linh Tố xuất hiện dưới bộ dạng của một cô bé nhà quê mồ côi, mặt xanh xao, tóc vàng hoe, ốm nhom gầy guộc. Kim Dung đă không ưu ái Linh Tố như ông vẫn thừơng dành cho những nhân vật nữ của ḿnh
Nhưng tôi vẫn thích cô bé ấy, thích nhất trong tất cả những nhân vật nữ của ông.
Không thể trách Kim Dung v́ sự thiệt tḥi về ngoại h́nh mà nàng phải chịu, ông luôn có những lư do thật độc đáo khi xây dựng nhân vật của ḿnh.
Linh Tố được chú ư không phải ở nét đẹp h́nh thể mà chính là tính cách của cô bé. Tôi tin chắc những ai từng đọc qua Phi Hồ Ngoại Truyện đều phải đồng ư rằng Linh Tố rất thông minh.Đó là một sự thông minh sâu sắc và không ồn ào.Nàng không ba hoa, khoác lác về những việc ḿnh làm, không lời biện minh, mặc cho ai muốn nghĩ sao th́ nghĩ cho đến khi sự việc được hoàn thành. Lúc cứu Hồ Phỉ thoát khỏi độc dược của “Huyết nuỵ lật” nàng lạnh lùng bắt chàng gánh phân tưới hoa không một lời giải thích, chỉ sai đường nhằm làm chậm thời gian của Hồ Phỉ, đoá hoa giải độc được ném cho chàng một cách hờ hững... thật khó khiến người ta không thể không nghĩ là kỳ quái. Ví như cách phá nát Ngọc Long Bôi tại phủ Phúc An Khang mà cứ ngỡ rằng giúp kẻ thù của Hồ Phỉ. Nàng sắp đặt mọi việc thật chu toàn và đến khi sự việc đă được giải quyết mà người ta vẫn không hiểu nàng đă dùng diệu kế ǵ th́ nàng từ tốn giải thích, không chút kiêu căng tự măn.
Ở Linh Tố, người ta c̣n bắt gặp sự thông minh thấu hiểu tâm lư người khác, khi chỉ nh́n sắc mặt Hồ Phỉ th́ đă biết chàng nghĩ ǵ và nhẹ nhàng giải thích, xóa hết những nghi ngờ khúc mắc trong ḷng chàng cũng như trong ḷng đọc giả. Nàng lần lượt giải thích những thắc mắc của Hồ Phỉ trong một loạt sự việc xảy ra ở Động Đ́nh Hồ, rồi đến những nghi ngờ lo lắng khi chữa trị mắt cho Miêu Nhân Phượng. Nếu không sở hữu trí thông minh đó th́ làm sao Linh Tố có thể đem theo cái bọc vải của Hồ Phỉ trong lúc hai người cùng vụt chạy khỏi căn nhà nhỏ của Miêu Nhân Phượng. Nàng thật ư nhị làm sao!
Sống giữa muôn ngàn loại độc dược ở Động Đ́nh Hồ, lớn lên trong sự đố kị của các Sư Huynh Sư Tỉ, nhưng nàng vẫn một mực nhân từ, và vẫn luôn thấm nhuần lời giáo huấn của tiên sư: không dùng những loại độc không có thuốc giải để hạ độc và lạm sát người vô tội: nàng hạ độc Tiểu Thiết để trừng phạt và sau đó lại giải độc cho hắn, rồi cái cách “sửa lưng” Chung Triệu Văn cũng quá đỗi xảo diệu. Giỏi dụng độc nhưng nàng không hạ sát một ai cho đến khi phải thay sư phụ trừng trị phản đồ.
Trái tim nàng lung linh tươi sáng giữa muôn vàn độc dược và t́nh yêu của nàng dành cho Hồ Phỉ cũng thanh khiết như thế. Dẫu biết trái tim người ấy không thuộc về ḿnh, nhưng vẫn lặng lẽ bên cạnh giúp chàng hết lần này đến lần khác, tiên liệu, sắp xếp mọi việc, tưởng chừng nếu không có Linh Tố, Hồ Phỉ có đến mười cái mạng cũng sử dụng hết. Cuối cùng, Hồ Phỉ lại dùng đến cái mạng thứ mười một, cứu Linh Tố, chàng trúng phải ba chất kịch độc không thuốc giải, ví như Độc Thủ Dược Vương sống dậy cũng không cứu nổi, trong cuốn “ Dược Vương thần biên” há đă không ghi rơ như thế.Nhưng ngờ đâu rằng vẫn c̣n một cách có thể cứu chữa mà ngay cả ông cũng không nghĩ ra và cũng không thể trị được v́ trên đời này chẳng có thầy thuốc nào chịu v́ bệnh nhân mà hi sinh tính mạng. Đệ tử yêu của Dược Vương cuối cùng đă làm được điều mà sư phụ nàng cho rằng không thể: cứu Hồ Phỉ thoát khỏi cái chết của ba loại kịch độc.Linh Tố hi sinh để cho Hồ Phỉ được sống. Cái chết của nàng khiến người ta đau ḷng, hụt hẫng, nhưng không khỏi thán phục về sự cơ trí. Một lần nữa sự thông minh lại toả sáng, sáng ngời hơn bao giờ hết. Không những giữ mạng sống cho Hồ Phỉ bằng cách hút độc, nàng c̣n sắp đặt mọi việc thật chu đáo trước khi chết. Dùng thất tâm hải đường thanh lư môn hộ nhưng chỉ làm mù mắt Thạch Vô Sân để Hồ Phỉ v́ trả thù mà phải tiếp tục sống, không uổng phí sự hi sinh của nàng.
Liệu có phải Kim Dung không ban cho Tŕnh Linh Tố một dung nhan kiều diễm bởi chính v́ ông sợ rằng điều đó sẽ khiến cho nàng trở nên quá hoàn hảo chăng?
Xương Rồng.
Nguồn: http://my.opera.com/xuongrong81/blog/show.dml/4359639
Nhưng tôi vẫn thích cô bé ấy, thích nhất trong tất cả những nhân vật nữ của ông.
Không thể trách Kim Dung v́ sự thiệt tḥi về ngoại h́nh mà nàng phải chịu, ông luôn có những lư do thật độc đáo khi xây dựng nhân vật của ḿnh.
Linh Tố được chú ư không phải ở nét đẹp h́nh thể mà chính là tính cách của cô bé. Tôi tin chắc những ai từng đọc qua Phi Hồ Ngoại Truyện đều phải đồng ư rằng Linh Tố rất thông minh.Đó là một sự thông minh sâu sắc và không ồn ào.Nàng không ba hoa, khoác lác về những việc ḿnh làm, không lời biện minh, mặc cho ai muốn nghĩ sao th́ nghĩ cho đến khi sự việc được hoàn thành. Lúc cứu Hồ Phỉ thoát khỏi độc dược của “Huyết nuỵ lật” nàng lạnh lùng bắt chàng gánh phân tưới hoa không một lời giải thích, chỉ sai đường nhằm làm chậm thời gian của Hồ Phỉ, đoá hoa giải độc được ném cho chàng một cách hờ hững... thật khó khiến người ta không thể không nghĩ là kỳ quái. Ví như cách phá nát Ngọc Long Bôi tại phủ Phúc An Khang mà cứ ngỡ rằng giúp kẻ thù của Hồ Phỉ. Nàng sắp đặt mọi việc thật chu toàn và đến khi sự việc đă được giải quyết mà người ta vẫn không hiểu nàng đă dùng diệu kế ǵ th́ nàng từ tốn giải thích, không chút kiêu căng tự măn.
Ở Linh Tố, người ta c̣n bắt gặp sự thông minh thấu hiểu tâm lư người khác, khi chỉ nh́n sắc mặt Hồ Phỉ th́ đă biết chàng nghĩ ǵ và nhẹ nhàng giải thích, xóa hết những nghi ngờ khúc mắc trong ḷng chàng cũng như trong ḷng đọc giả. Nàng lần lượt giải thích những thắc mắc của Hồ Phỉ trong một loạt sự việc xảy ra ở Động Đ́nh Hồ, rồi đến những nghi ngờ lo lắng khi chữa trị mắt cho Miêu Nhân Phượng. Nếu không sở hữu trí thông minh đó th́ làm sao Linh Tố có thể đem theo cái bọc vải của Hồ Phỉ trong lúc hai người cùng vụt chạy khỏi căn nhà nhỏ của Miêu Nhân Phượng. Nàng thật ư nhị làm sao!
Sống giữa muôn ngàn loại độc dược ở Động Đ́nh Hồ, lớn lên trong sự đố kị của các Sư Huynh Sư Tỉ, nhưng nàng vẫn một mực nhân từ, và vẫn luôn thấm nhuần lời giáo huấn của tiên sư: không dùng những loại độc không có thuốc giải để hạ độc và lạm sát người vô tội: nàng hạ độc Tiểu Thiết để trừng phạt và sau đó lại giải độc cho hắn, rồi cái cách “sửa lưng” Chung Triệu Văn cũng quá đỗi xảo diệu. Giỏi dụng độc nhưng nàng không hạ sát một ai cho đến khi phải thay sư phụ trừng trị phản đồ.
Trái tim nàng lung linh tươi sáng giữa muôn vàn độc dược và t́nh yêu của nàng dành cho Hồ Phỉ cũng thanh khiết như thế. Dẫu biết trái tim người ấy không thuộc về ḿnh, nhưng vẫn lặng lẽ bên cạnh giúp chàng hết lần này đến lần khác, tiên liệu, sắp xếp mọi việc, tưởng chừng nếu không có Linh Tố, Hồ Phỉ có đến mười cái mạng cũng sử dụng hết. Cuối cùng, Hồ Phỉ lại dùng đến cái mạng thứ mười một, cứu Linh Tố, chàng trúng phải ba chất kịch độc không thuốc giải, ví như Độc Thủ Dược Vương sống dậy cũng không cứu nổi, trong cuốn “ Dược Vương thần biên” há đă không ghi rơ như thế.Nhưng ngờ đâu rằng vẫn c̣n một cách có thể cứu chữa mà ngay cả ông cũng không nghĩ ra và cũng không thể trị được v́ trên đời này chẳng có thầy thuốc nào chịu v́ bệnh nhân mà hi sinh tính mạng. Đệ tử yêu của Dược Vương cuối cùng đă làm được điều mà sư phụ nàng cho rằng không thể: cứu Hồ Phỉ thoát khỏi cái chết của ba loại kịch độc.Linh Tố hi sinh để cho Hồ Phỉ được sống. Cái chết của nàng khiến người ta đau ḷng, hụt hẫng, nhưng không khỏi thán phục về sự cơ trí. Một lần nữa sự thông minh lại toả sáng, sáng ngời hơn bao giờ hết. Không những giữ mạng sống cho Hồ Phỉ bằng cách hút độc, nàng c̣n sắp đặt mọi việc thật chu đáo trước khi chết. Dùng thất tâm hải đường thanh lư môn hộ nhưng chỉ làm mù mắt Thạch Vô Sân để Hồ Phỉ v́ trả thù mà phải tiếp tục sống, không uổng phí sự hi sinh của nàng.
Liệu có phải Kim Dung không ban cho Tŕnh Linh Tố một dung nhan kiều diễm bởi chính v́ ông sợ rằng điều đó sẽ khiến cho nàng trở nên quá hoàn hảo chăng?
Xương Rồng.
Nguồn: http://my.opera.com/xuongrong81/blog/show.dml/4359639